Tóm tắt
Tổng quan: Việc phân loại và đánh giá nguy cơ của bệnh nhân suy tim từ trước đến nay chủ yếu dựa vào các thông số đánh giá hình thái và chức năng thất trái. Tuy nhiên, nhiều nghiên cứu gần đây đã chỉ ra rằng rối loạn chức năng thất phải cũng là yếu tố quan trọng, một trong những yếu tố tiên lượng, và có liên quan đến những kết cục xấu hơn ở bệnh nhân suy tim.
Phương pháp: 119 bệnh nhân suy tim phân suất tống máu giảm nhập viện được đưa vào nghiên
cứu, theo dõi đánh giá trong thời gian nằm viện và
sau ra viện 3 đến 6 tháng.
Kết quả: Có tổng số 119 bệnh nhân (33,6%
nữ), tuổi trung bình: 63,3 ± 15,6. Trong đó có
57,1% bệnh nhân có suy chức năng tâm thu thất
phải, 80% bệnh nhân có suy chức năng tâm trương
thất phải và 46,2% bệnh nhân có suy cả chức năng
tâm thu và tâm trương thất phải. Trong thời gian
theo dõi, có 20 bệnh nhân tử vong (16,8%), 30
bệnh nhân (25,2%) tái nhập viện vì suy tim. Đường
cong Kaplan - Meier cho thấy tỷ lệ sống còn ở nhóm
suy chức năng tâm thu thất phải thấp hơn có ý nghĩa
so với nhóm không có suy chức năng tâm thu thất
phải. Phân tích hồi quy COX đa biến cho thấy chức
năng tâm thu thất phải (HR 2,133; 95% CI 1,142 -
3,985) là một yếu tố tiên lượng độc lập biến cố tử
vong, tái nhập viện trong vòng 3 - 6 tháng.
Kết luận: Chức năng tâm thu thất phải là một
yếu tố tiên lượng độc lập trên bệnh nhân suy tim có
phân suất tống máu giảm phải vào viện.