Tóm tắt
Mục tiêu: So sánh bề dày thành tim và chức năng tim ở thai nhi có mẹ bị ĐTĐ và mẹ không bị ĐTĐ; Xác định mối tương quan giữa bề dày thành tim thai với nồng độ HbA1C của mẹ. Đối tượng và phương pháp nghiên cứu: Nghiên cứu cắt ngang mô tả có đối chứng trên 100 bệnh nhân, bao gồm: 34 thai phụ bị đái tháo đường thai kì (ĐTĐTK), 10 thai phụ bị đái tháo đường mang thai (ĐTĐMT) và 56 thai phụ bình thường. Các biến số thu thập của mẹ bao gồm: tuổi thai phụ, tuần thai, BMI trước khi mang thai và tại thời điểm nghiên cứu, nồng độ Glucose máu, HbA1C. Các biến số thu thập của con trên siêu âm tim bào thai bao gồm: Bề dày thì tâm trương của thành bên thất phải (TBTP), thành sau thất trái (TSTT), vách liên thất (VLT), phân số rút ngắn sợi cơ (FS) và chỉ số Tei mô thất trái. Kết quả: Không có sự khác biệt có ý nghĩa thống kê về tuổi, tuần thai và BMI của mẹ giữa các nhóm trong nghiên cứu. Nhóm ĐTĐMT và ĐTĐTK có nồng độ Glucose máu cao hơn nhóm bình thường (7.84 và 5.50 với 4.42, p<0.005), trị số HbA1C trung bình của nhóm ĐTĐMT cao hơn nhóm ĐTĐTK (6.58 với 5.63, p= 0.004). Bề dày TSTT và VLT ở nhóm ĐTĐMT và ĐTĐTK cũng cao hơn hẳn nhóm còn lại ở thời điểm thai 28 – 33 tuần (p<0.001, 0.022), nhưng không có sự khác biệt tại thời điểm ≥ 34 tuần. Chỉ số Tei của nhóm ĐTĐMT và ĐTĐTK cao hơn nhóm bình thường ở cả 2 thời điểm nghiên cứu, (p< 0.001), trong khi chỉ số FS không khác biệt giữa các nhóm. Có mối tương quan đồng biến tuyến tính giữa bề dày TSTT, VLT của tim thai với nồng độ HbA1C của mẹ (r = 0.58, 0.62, p < 0.001). Kết luận: Nghiên cứu bước đầu cho thấy những thai nhi ở nhóm thai phụ bị ĐTĐ có tình trạng thành tim dày hơn hẳn những thai nhi không có mẹ bị ĐTĐ và sự bất thường này xuất hiện đồng đều ở cả TSTT và VLT. Cùng với sự biến đổi đó là sự giảm chức năng tim toàn bộ một cách có ý nghĩa thống kê mặc dù chức năng tâm thu vẫn bình thường. Ngoài ra, nghiên cứu cũng chỉ ra mối tương quan chặt chẽ giữa độ dày thành tim và chỉ số HbA1C ở cả hai thời điểm nghiên cứu của thai kỳ