Tóm tắt
Mục tiêu: Nghiên cứu mối liên quan giữa sức căng dọc cơ tim (GLS) với nồng độ proBNP và nồng độ Troponin T máu, phân số tống máu thất trái (EF) và chỉ số vận động thành (CSVĐT) trên siêu âm tim ở bệnh nhân nhồi máu cơ tim (NMCT) cấp có ST chênh lên và khảo sát sự thay đổi của GLS trước và ngay sau can thiệp động mạch vành (ĐMV). Đối tượng và phương pháp: 30 bệnh nhân NMCT cấp có ST chênh lên lần đầu được điều trị tại Viện Tim mạch Việt Nam từ tháng 1 năm 2016 đến tháng 9 năm 2016. Tất cả các bệnh nhân đều được khám lâm sàng, điện tim, siêu âm tim sau đó được chụp và can thiệp ĐMV qua da. Trong vòng 24 giờ sau can thiệp, bệnh nhân được siêu âm tim lần thứ hai. Hình ảnh siêu âm được phân tích để đánh giá GLS bằng phần mềm EchoPAC 112 (GE, Hoa Kỳ). Kết quả: Tuổi trung bình 65,3 ± 10,4. Nam giới: 83,3%. GLS trước can thiệp có tương quan tuyến tính với proBNP (r = 0,598; p < 0,001) và Troponin T (r = 0,375; p < 0,05) . GLS có tương quan tuyến tính với EF biplane trước can thiệp (r = -0,745, p <0,001), sau can thiệp (r = -0,703, p<0,001) và với CSCĐT trước can thiệp (r = 0,655, p <0,001), sau can thiệp (r =0,587, p<0,001). GLS trung bình sau can thiệp tăng lên so với trước can thiệp (-12,66 ± 3,68 % so với -11,94 ± 3,25 %; p < 0,001). Kết luận: Ở bệnh nhân NMCT cấp có ST chênh lên, GLS có tương quan tuyến tính với nồng độ proBNP và nồng độ Troponin T máu, EF và CSVĐT trên siêu âm tim. GLS cải thiện ngay sau can thiệp ĐMV trong vòng 24 giờ so với trước can thiệp.